Một số khoảnh khắc đáng nhớ nhất của điện ảnh không xuất hiện trên màn hình một cách kỳ diệu; chúng là kết quả của một hành trình phức tạp từ hạt ý tưởng ban đầu đến sự hợp tác của hàng trăm thành viên ê-kíp tài năng. Mọi cảnh mang tính biểu tượng, từ cuộc rượt đuổi giữa sa mạc đầy nhịp trong Mad Max: Fury Road cho đến lời chia tay âm thầm đầy đau đớn trong Lost in Translation, là minh chứng cho một quá trình kết hợp giữa tầm nhìn, kỷ luật và đổi mới. Khám phá cách những khoảnh khắc đáng nhớ này chuyển từ kịch bản sang màn hình cho thấy nghệ thuật kể chuyện đa diện và hậu cần phức tạp.
Ở cốt lõi của mọi cảnh mang tính biểu tượng là sự khởi nguồn trên trang giấy. Viết một khoảnh khắc điện ảnh là sự pha trộn giữa cảm hứng và kỷ luật. Cảnh cần đáp ứng các mục đích kịch tính hoặc chủ đề: nó có thể là chất xúc tác cho cốt truyện (như sự kiện khởi động trong Pulp Fiction), hoặc một cao trào cảm xúc (hãy nghĩ đến câu «Tôi là vua của thế giới!» trong Titanic).
Nhà biên kịch thường dựa vào hình dung trực quan, cấu trúc và sự ngắn gọn. Sự khác biệt giữa một cảnh tốt và một cảnh tuyệt vời thường nằm ở chi tiết và ngụ ý ngầm. Aaron Sorkin, ví dụ, nổi tiếng với đối thoại có nhịp điệu có chủ đích; hãy xem cao trào tại phòng xử án trong A Few Good Men, nơi mỗi câu thoại đẩy căng thẳng lên cao hơn, kết thúc bằng sự bộc phát nổi tiếng của Jack Nicholson. Quan trọng là, kịch bản hiếm khi quy định mọi động tác hay cái nhìn — các đạo diễn và diễn viên sau đó diễn giải, nhưng người viết kịch bản đã gieo ý định.
Con ví dụ:
Trong kịch bản cho Good Will Hunting, Matt Damon và Ben Affleck đã viết cảnh ghế dài mang tính bước ngoặt với nhân vật do Robin Williams thể hiện vừa là một bước ngoặt vừa là một khoảnh khắc giản dị và thành tâm giữa các người đàn ông. Sự cân bằng ấy—giữa trọng lượng cảm xúc và cách thể hiện khiêm tốn—phát sinh từ những câu thoại và mô tả cảnh do họ sáng tác.
Mẹo viết cho những cảnh mang tính biểu tượng:
Một khi cảnh đã được viết kịch bản, nó phải được hình dung trực quan. Các đạo diễn, nhà quay phim và nghệ sĩ hợp tác để phân tích cảnh thành các thành phần hình ảnh, thường thông qua storyboard, danh sách cảnh quay, và đôi khi các công cụ previz (tiền trực quan hóa) tiên tiến.
Storyboard phác họa từng khoảnh khắc quan trọng. Lấy ví dụ Alfred Hitchcock, người đã tỉ mỉ lên storyboard cho cảnh vòi sen trong Psycho đến từng lượt cắt và góc quay, đảm bảo sự hồi hộp tối đa — một cảnh kéo dài chỉ ba phút nhưng chứa hơn 50 lượt cắt máy. Các đạo diễn hiện đại, như James Cameron (Avatar) hay nhóm Russo (Avengers: Endgame), sử dụng previz kỹ thuật số để dàn dựng hành động và hiệu ứng trong không gian ảo trước khi quay một khung hình.
Thông điệp cốt lõi:
Phân tích: So sánh The Matrix (1999) và John Wick (2014) cho thấy cách phong cách chuẩn bị ảnh hưởng đến cách thể hiện. The Matrix đã dùng previz chi tiết cho các chuỗi bullet-time siêu thực, kết hợp giữa dây kéo (wirework) và CGI, trong khi John Wick dựa vào storyboard chính xác và công tác khảo sát địa điểm cho sự bạo lực được căn chỉnh mang tính ballet.
Những cảnh mang tính biểu tượng đòi hỏi diễn viên mang lại sự chân thực, sức hút và sắc thái. Các nhà tuyển chọn diễn viên và nhà làm phim xem xét kỹ các băng ghi hình và các bài thử diễn xuất, đôi khi đưa ra những lựa chọn bất ngờ cho một vai diễn.
Diễn viên hoàn hảo có thể biến một cảnh tốt thành một cảnh huyền thoại. Khi Marlon Brando thử vai bằng cách nhét bông cotton vào má cho The Godfather, ông đã định hình lại vóc dáng và sự huyền bí của Don Corleone — màn trình diễn ngay lập tức thay đổi cách cảnh diễn ra, cả trên trường quay lẫn đối với khán giả.
Ví dụ:
Trong Back to the Future, Michael J. Fox tham gia sau khi bắt đầu quay, đã làm thay đổi mạnh mẽ động năng của cảnh đồng hồ trên tháp. Sự thay đổi đó mang lại tính cấp bách và sự dễ mến cho khoảnh khắc, những phẩm chất then chốt cho sự phổ biến lâu dài của nó.
Mẹo cho những nhà làm phim trẻ:
Mỗi cảnh hay đều cần một bối cảnh cảm giác như đã sống động, chân thực và ăn khớp với chủ đề. Các nhà thiết kế sản xuất, giám đốc mỹ thuật và người tuyển địa điểm hợp tác tỉ mỉ, biến các sân khấu âm thanh trống rỗng hoặc địa điểm thực tế thành thế giới của bộ phim.
Khách sạn Overlook trong The Shining trở nên mang tính biểu tượng không chỉ vì mê cung của nó mà còn vì các bố cục đối xứng lạ kỳ và những phòng tắm đỏ đe dọa của Kubrick. Bối cảnh làm nổi bật sự tan rã tâm lý của Jack Nicholson. Tương tự, George Miller biến sa mạc Namib thành sân chơi dystopian của Fury Road—một thành tựu sản xuất với nhiều tháng cải tiến phương tiện và xây dựng tại hiện trường.
Lưu ý thiết kế sản xuất:
Quay một cảnh mang tính biểu tượng thường là khía cạnh khó đoán và đòi hỏi nhất. Góc máy, diễn xuất của diễn viên và thời điểm diễn ra va chạm. Các đạo diễn ứng biến hoặc điều chỉnh dựa vào thời tiết, tâm trạng hoặc cảm hứng từ đoàn làm phim. Điều cốt lõi: ghi lại khoảnh khắc, chứ không chỉ lời thoại.
Cảnh tấn công trên bãi biển trong Jaws trở nên huyền thoại một phần bởi sự cố của cá mập bằng mô hình; đạo diễn Steven Spielberg đã chọn cách gợi ý sự hiện diện của con thú bằng các cảnh quay chiến lược—một tuyệt tác tạo suspense. Trong La La Land, chuỗi nhảy mở đầu trên đường cao tốc yêu cầu đóng một cầu vượt đông người ở Los Angeles và dành hai ngày trong nhiệt độ oi ả, thử thách sự kiên cường của các vũ công và đoàn làm phim cho chỉ vài phút điện ảnh đầy ngoạn mục.
Gợi ý hữu ích:
Âm nhạc, bầu không khí và hiệu ứng âm thanh là những lực lượng vô hình định hình tác động của một cảnh. Các nhà soạn nhạc và nhà thiết kế âm thanh thử nghiệm, tinh chỉnh các lựa chọn cho tới khi âm thanh vang vọng cảm xúc—hãy nghĩ đến bản nhạc hai nốt rợn người trong Jaws của John Williams, quan trọng không kém bất kỳ lời thoại nào.
Ví dụ cụ thể:
Cảnh đánh vòng hành lang quay trong Inception có một phần nhờ bản nhạc thời gian của Hans Zimmer và các hiệu ứng âm thanh được xếp lớp một cách tỉ mỉ, khiến ranh giới giữa trọng lực và thực tại mờ đi trong mắt người xem.
Các nghệ nhân Foley tạo ra những âm thanh hàng ngày (tiếng bước chân, tiếng cửa kêu) để tạo sự xác thực; ADR (thay thế thoại tự động) đảm bảo lời thoại khớp với diễn xuất ngay cả khi được làm lại ở trong phòng thu sau này. Việc trộn âm sau đó cân bằng mọi tiếng thì thầm và tiếng nổ.
Mẹo cho thiết kế âm thanh hiệu quả:
Hậu kỳ là lò rèn nơi mọi thước phim được đúc kết thành chuỗi cuối cùng. Các biên tập viên, nghệ sĩ hiệu ứng hình ảnh và người làm màu làm việc từng khung hình để tinh chỉnh nhịp thời gian, thêm hiệu ứng hình ảnh và âm thanh, và đảm bảo tính mạch lạc của câu chuyện.
Ví dụ với Star Wars: A New Hope, trận đấu kiếm ánh sáng ban đầu giữa Obi-Wan và Vader phụ thuộc vào việc biên tập để che đi những thanh kiếm giả và nhấn mạnh các cặp mốc cảm xúc thông qua nhịp độ và các cảnh phản ứng. Các chuyên gia hiệu ứng số ngày nay, như tại ILM, ghép nối hành động thực với môi trường máy tính—hãy xem trận chiến Helm’s Deep trong The Lord of the Rings, một sự pha trộn giữa mô hình, hành động thực và quân số số.
Phân tích: Nhịp điệu được biên tập kiểm soát tâm trạng. Birdman dùng các cú cắt liền mạch để mô phỏng một cảnh quay liên tục duy nhất, đưa người xem vào tâm lý tan rã của diễn viên. Những khoảnh khắc mang tính biểu tượng thường dựa nhiều vào những gì bị bỏ đi (ví dụ cách cắt ellipsis của biên tập viên Walter Murch trong The Conversation) cũng như những gì được nhấn mạnh.
Lời khuyên cho sự xuất sắc hậu kỳ:
Cuối cùng, khi cảnh chuẩn bị ra mắt, mẹo là đảm bảo ý định ban đầu của nó vẫn sống sót—hoặc được biến đổi thành một điều gì đó sâu sắc hơn—trong nhận thức của khán giả.
Steven Spielberg mô tả cảnh bay trên mặt trăng của E.T. là thành công vì khán giả khao khát sự ngạc nhiên cũng nhiều như câu chuyện cần sự kỳ diệu; bản nhạc của John Williams bay cao đã khắc sâu vị thế của nó trong lịch sử. Tuy nhiên, không phải mọi phản ứng ban đầu đều dễ dự đoán. Cảnh đột nhập ngân hàng ở tốc độ chậm trong Heat nhanh chóng trở thành một kiệt tác nhờ tính hiện thực, chịu ảnh hưởng từ việc tham khảo LAPD thực tế cũng như cách đạo diễn của Michael Mann.
Các nhà làm phim đương đại có thể trực tiếp chứng kiến tác động của các cảnh trên mạng xã hội— memes của khán giả, các phân tích trên YouTube và các bài đánh giá trực tuyến nhanh chóng xác định cảnh nào trở thành mốc văn hóa phổ biến. Đôi khi những khoảnh khắc mang tính biểu tượng nhất, như Wakanda Forever trong Black Panther, gợi lên phản hồi vì lý do liên quan đến thời điểm, đại diện hoặc xu hướng rộng.
So sánh:
Hành trình từ một dòng duy nhất trong kịch bản đến một khoảnh khắc điện ảnh bất diệt là một cuộc hành trình của nghề thủ công và sự sáng tạo, có sự tham gia của nhiều bàn tay nhưng được dẫn dắt bởi một tầm nhìn duy nhất. Những cảnh biểu tượng này trường tồn bởi chúng kết hợp giữa cái riêng tư—những lựa chọn nghệ thuật độc đáo—và cái phổ quát—cảm xúc và những câu chuyện vang vọng qua nhiều thế hệ. Trên bức tranh phức tạp này, kịch bản và màn hình hội tụ, để lại cho người xem những khoảnh khắc mà họ sẽ không thể quên.